Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo TP.HCM viếng Đức cố Hồng y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn
Nhìn vào trang sổ tang này, quý vị thấy các chữ Nho: “Vinh Quy – Thiên Chúa Vĩnh Hằng”.
1. Về hai chữ Vinh Quy (榮歸)
Trong thế gian, người ta thường nói “Vinh quy bái tổ” khi đạt được công danh. Nhưng ở đây, chữ Vinh (榮) viết với bộ Mộc làm gốc, phía trên có ánh sáng của ngọn lửa. Cái “Vinh” này không phải là danh vọng hão huyền, mà là cái vinh hiển của một đời người đã trọn vẹn dâng hiến đời mình cho Thiên Chúa và để lại tấm gương cao đẹp cho nhân thế!
Còn chữ Quy (歸, Quy): là trở về. Trong nhà Phật, chúng ta nói “Quy y“; còn với Đức Hồng y, Ngài “Quy” về với vòng tay của Đấng Tạo Hóa. Cái chết không phải là mất đi, mà là một sự hồi hương (về nhà). Khi một người đã hoàn tất sứ mệnh ở cõi đời này, thì sự ra đi ấy chính là một cuộc trở về đầy vinh hiển, nhẹ nhàng như “Nhạn quá trường không, ảnh trầm hàn thuỷ…“ .
2. Về bốn chữ Thiên Chúa Vĩnh Hằng (天主永恆)
Đó chính là tinh thần “Hòa nhi bất đồng”. Dù ngôn ngữ có khác, nhưng đích đến của lòng lành đều gặp nhau ở một điểm. Dùng chữ Thiên Chúa (天主) – danh xưng tôn kính nhất của các bạn Công giáo – để thể hiện sự cung kính tuyệt đối dành cho niềm tin của Ngài.
• Chữ Thiên (天) với nét ngang rộng mở, như bầu trời che chở vạn vật.
• Chữ Chúa (主) có dấu chấm phía trên, như ngọn đèn tuệ giác soi sáng.
Đặc biệt là hai chữ Vĩnh Hằng (永恆). Chữ Vĩnh (永) tượng trưng cho dòng nước chảy vô tận, không bao giờ cạn. Chữ Hằng (恆) có bộ Tâm (心) đứng cạnh. Chỉ có cái gì xuất phát từ Tâm, phụng sự bằng Tâm thì mới đạt đến sự bất diệt, mới vượt ngoài sự chi phối của thời gian.
Dù là tôn giáo nào, nếu sống trọn vẹn với tình thương và trách nhiệm, thì lúc ra đi ai cũng sẽ được “Vinh quy” về với cõi “Vĩnh hằng” của riêng mình. Đó chính là sự hiệp thông cao nhất giữa Thiên Chúa và Đức Phật.
__
Khi chúng tôi đến thăm những người anh em bên Thiên Chúa giáo, chúng tôi không thấy sự xa lạ. Tại sao vậy? Vì dù là tiếng chuông chùa ngân vang hay tiếng chuông nhà thờ, thì mục đích cuối cùng cũng là để thức tỉnh lương tâm con người, hướng lòng ta về cái thiện, cái mỹ.
Đức Phật dạy về lòng Từ bi, Đức Chúa dạy về lòng Bác ái. Hai danh từ tuy khác nhau nhưng cái chất bên trong thì chỉ là một. Đó là tình thương không biên giới. Người tu sĩ Phật giáo mặc áo nâu, vị linh mục mặc áo đen hay các sơ mặc áo dòng, khi cùng bước vào bệnh viện dã chiến để chăm sóc bệnh nhân trong cơn đại dịch, thì lúc đó không còn ranh giới của tôn giáo nữa. Lúc đó chỉ còn tình người, chỉ còn sự thị hiện của những tâm hồn muốn cứu khổ phò nguy.
Quý vị thấy đó, văn hóa dân tộc Việt Nam mình hay lắm, nó như một dòng sông lớn đón nhận mọi con suối đổ về. Người theo Thiên Chúa giáo ở Việt Nam hôm nay cũng đã biết hướng về tổ tiên, biết đặt bàn thờ gia tiên bên cạnh bàn thờ Chúa. Đó chính là sự hòa quyện tuyệt vời giữa đức tin và đạo hiếu.
Chúng ta không cần phải thay đổi niềm tin của nhau, mà chúng ta cần hiểu nhau để thương nhau hơn. Khi tâm ta bình an, ta nhìn đâu cũng thấy nét đẹp của chân lý. Một bông hoa hồng trong vườn nhà thờ hay một đóa sen trong ao chùa, nếu thiếu đi bàn tay chăm sóc của tình người và ánh sáng của trí tuệ, thì đều héo úa như nhau.
Vậy nên, mong đại chúng hãy giữ vững đức tin của mình, nhưng đồng thời hãy mở rộng lòng mình ra để ôm ấp lấy những người anh em khác niềm tin. Vì sau cùng, chúng ta đều là con chung của một bọc trăm trứng, đều mong cầu một thế giới hòa bình và một đời sống an lạc ngay giữa nhân gian này.
Định Thành Đạo Tràng post
