Diễn văn của ĐGH Lêô XIV cho các vận động viên tham dự Thế vận hội Olympic và Paralympic mùa Đông Milano-Cortina 2026
Sáng thứ Năm ngày 09.04.2026, tại Điện Tông tòa Vatican, Đức Giáo hoàng Lêô XIV đã tiếp kiến các vận động viên tham dự Thế vận hội Olympic và Paralympic mùa Đông Milano-Cortina 2026. Sau đây là diễn văn Đức Giáo hoàng gửi tới những người hiện diện trong buổi gặp gỡ.
DIỄN VĂN CỦA ĐỨC GIÁO HOÀNG LÊÔ XIV
CHO CÁC VẬN ĐỘNG VIÊN OLYMPIC VÀ PARALYMPIC MILANO-CORTINA 2026
Hội trường Clementine
Thứ Năm, ngày 09/04/2026
Kính thưa Đức Hồng y, quý Đức cha,
Thưa ông Bộ trưởng,
Thưa các vị đại diện của thể thao Ý,
Tôi vui mừng chào đón anh chị em ngay sau khi Thế vận hội mùa Đông Milano-Cortina vừa khép lại, một sự kiện mà bên cạnh những cuộc tranh tài đỉnh cao, còn lan tỏa trên toàn thế giới một thông điệp cao quý về nhân văn, văn hóa và tinh thần.
Tôi xin bày tỏ lòng biết ơn đối với Bộ Văn hóa và Giáo dục, cơ quan đã cùng với Athletica Vaticana tổ chức buổi gặp gỡ này. Tôi cũng xin cảm ơn ông Luciano Buonfiglio, Chủ tịch Ủy ban Olympic Quốc gia Ý (CONI), và ông Marco Giunio De Sanctis, Chủ tịch Ủy ban Paralympic Ý (CIP).
Tôi cũng muốn gửi tâm tình tri ân này đến tất cả các bạn: Cảm ơn vì những gì các bạn đã thể hiện. Quả thực, khi được sống một cách đích thực, thể thao không đơn thuần là một sự thể hiện: đó là một hình thức ngôn ngữ, một câu chuyện được dệt nên bằng những cử chỉ, bằng nỗ lực, bằng sự mong đợi, bằng những lần thất bại và những khởi đầu mới. Trong suốt kỳ Thế vận hội, chúng ta không chỉ thấy những cơ thể chuyển động, mà còn thấy những câu chuyện: những câu chuyện về sự hy sinh, về kỷ luật và lòng kiên trì. Đặc biệt, trong các cuộc tranh tài Paralympic, chúng ta đã chứng kiến cách thức khi một giới hạn có thể trở thành nguồn mạch thể hiện: nó không phải là điều kìm hãm con người, mà là điều có thể được biến đổi, thậm chí được biến đổi thành những phẩm chất mới. Chính các bạn vận động viên đã trở thành những câu chuyện cuộc đời truyền cảm hứng cho biết bao người.
Thứ hai, tinh thần đồng đội của các bạn nhắc nhở chúng ta rằng không ai chiến thắng một mình, bởi vì đằng sau mỗi chiến thắng có biết bao người – từ gia đình đến các đồng đội – cũng như biết bao ngày rèn luyện, áp lực và cô đơn. Chính trong những khoảnh khắc ấy, Thiên Chúa thường tỏ mình ra, như tác giả Thánh vịnh đã cất lên lời ca: “Đường con đi, Chúa mở rộng thênh thang, chân con bước không bao giờ lảo đảo” (Tv 18, 36).
Thật vậy, thể thao góp phần vào sự trưởng thành nhân cách của chúng ta, đòi hỏi một đời sống thiêng liêng vững vàng và là một hình thức giáo dục hiệu quả. Qua thể thao, chúng ta học cách hiểu rõ cơ thể mình mà không thần tượng hóa nó, học cách kiểm soát cảm xúc, học cách thi đấu mà không đánh mất tình huynh đệ, học cách chấp nhận thất bại mà không tuyệt vọng và đón nhận chiến thắng mà không kiêu ngạo.
Bằng cách rèn luyện tâm trí song song với thể chất, thể thao thực sự chân chính khi nó giữ được tính nhân văn, nghĩa là khi nó trung thành với ơn gọi ban đầu của nó: trở thành một trường học của đời sống và tài năng. Một ngôi trường nơi người ta học được rằng thành công thực sự được đo lường bằng chất lượng của các mối tương quan: không phải bằng số lượng giải thưởng, mà bằng sự tôn trọng lẫn nhau, bằng niềm vui chung trong cuộc chơi.
Đây chính là “sự sống dồi dào” (x. Ga 10, 10) mà Tin mừng nói đến: một cuộc đời đầy tràn ý nghĩa, một đời sống trong đó thể lý và nội tâm tìm thấy sự hòa hợp. Đây cũng là lý do cho việc lựa chọn cụm từ Tin mừng này làm tựa đề cho bức Thư tôi đã viết nhân dịp Thế vận hội Olympic và Paralympic (x. Sự sống dồi dào, ngày 6 tháng 2 năm 2026).
Trong thời đại hiện nay, bị ghi đậm dấu bởi sự phân cực, kình địch và các xung đột leo thang thành những cuộc chiến tàn khốc, cam kết của các bạn càng mang một giá trị lớn lao hơn: thể thao có thể trở thành và thực sự phải trở thành một không gian gặp gỡ! Không phải là sự phô trương sức mạnh, mà là một thực hành mối tương quan. Nhân dịp Thế vận hội này, tôi muốn nhắc lại giá trị của thỏa ước đình chiến Olympic. Với sự hiện diện của mình, các bạn đã làm cho khả năng hòa bình này trở nên hữu hình như một lời ngôn sứ không mang tính khoa trương: phá vỡ luận lý của bạo lực để thúc đẩy luận lý của sự gặp gỡ.
Đồng thời, chúng ta cũng ý thức rõ rằng thể thao cũng mang theo những cám dỗ: đó là việc đạt thành tích bằng mọi giá, điều có thể dẫn đến việc sử dụng chất kích thích; đó là cám dỗ của lợi nhuận biến trò chơi thành thị trường và vận động viên thành ngôi sao; đó là cám dỗ của sự trình diễn khiến vận động viên chỉ còn là một hình ảnh hoặc một con số. Trước những thái quá này, chứng tá của các bạn là điều vô cùng quan trọng.
Các vận động viên thân mến, các bạn đã là những chứng nhân cho một cách sống trung thực và tốt đẹp giữa thế giới. Các bạn mang đến ý niệm rằng có thể thi đấu mà không thù ghét nhau. Rằng có thể chiến thắng mà không làm nhục người khác. Rằng người ta có thể thất bại mà không đánh mất chính mình. Và điều này cũng áp dụng vượt ra ngoài thể thao. Nó áp dụng trong đời sống xã hội, trong chính trị, trong những mối tương quan giữa các dân tộc, bởi vì thể thao, nếu được sống cách đúng đắn, sẽ trở thành một công xưởng của một nhân loại được hòa giải, nơi sự khác biệt không phải là mối đe dọa nhưng là sự phong phú. Trong kỷ nguyên với những thách đố lớn về khí hậu, kỳ Thế vận hội này cũng nhắc nhở chúng ta về mối liên kết giữa thể thao và thiên nhiên, cũng như bổn phận của chúng ta trong việc chăm sóc ngôi nhà chung (x. Đức Phanxicô, Thông điệp Laudato si’, 3).
Hôm nay, trong hội trường này, chúng ta cùng nhìn lên Thập giá Thể thao – Thập giá Olympic và Paralympic – biểu tượng từ Thế vận hội London 2012 đến Milano-Cortina, đã tập hợp những lời cầu nguyện, những kỳ vọng và hy vọng, những nỗi sợ hãi và đau khổ của con người thuộc mọi độ tuổi, những người cùng chia sẻ trải nghiệm thể thao của họ.
Trước dấu chỉ tối thượng và quan trọng của sự dấn thân này, chúng ta hãy làm mới lại ước muốn cùng nhau trao tặng những điều tốt đẹp nhất của mình trong mọi hoạt động.
Các vận động viên thân mến, tôi cảm ơn tất cả các bạn vì sự dấn thân của mình. Tôi cầu xin Đức Giêsu Kitô, “vận động viên đích thực của Thiên Chúa” (x. Thánh Gioan Phaolô II, Bài giảng cho Năm Thánh các Vận động viên, ngày 29 tháng 10 năm 2000, số 4), khơi dậy trong mỗi người các bạn những thách đố nhân đức hơn nữa và ban cho các bạn sức mạnh để sống những thách đố ấy với lòng nhiệt thành. Khi đồng hành với các bạn bằng phép lành, tôi trao cho các bạn một sứ mạng: hãy tiếp tục bảo đảm rằng con người luôn ở vị trí trung tâm của thể thao dưới mọi hình thức (x. Thư Sự sống dồi dào).
Thật tuyệt vời! Xin gửi đến tất cả anh chị em những lời chúc tốt đẹp nhất, và chào mừng anh chị em!
Chuyển ngữ: Tri Khoan
Chuyển ngữ từ: vatican.va
Nguồn: hdgmvietnam.com
