Đức Maria dưới chân thập giá
Xin Đức Mẹ Sầu Bi dạy chúng ta biết đứng lại bên Chúa, nhất là khi mọi sự trở nên tối tăm; biết đứng bên những người đang đau khổ, nhất là khi chúng ta không thể làm gì hơn.
Trong hành trình của mỗi người, có những ngày cuộc sống được dệt nên bằng niềm vui, nhưng cũng có những ngày chỉ còn lại những khoảng lặng và nước mắt. Có những nỗi đau chúng ta có thể gọi tên, nhưng cũng có những nỗi đau chỉ biết giữ trong lòng. Có những lúc ta vẫn bước đi, vẫn mỉm cười, vẫn nói rằng mình ổn, nhưng tận sâu trong tâm hồn lại là một cuộc chiến mà chẳng ai nhìn thấy. Và có lẽ, chính trong những giờ phút như thế, chúng ta cần một người không vội vàng hỏi tại sao? Không cố tìm một lời giải thích, nhưng chỉ lặng lẽ ở bên và hiểu được nỗi đau của mình. Dưới chân Thập giá, Mẹ Maria vẫn đứng đó. Mẹ không thể làm cho đau khổ biến mất, nhưng Mẹ đã chọn ở lại, để cùng con đi qua giờ phút tận cùng của đau thương. Mẹ không nói nhiều, không tìm cách trốn chạy, nhưng đứng đó, âm thầm đi cùng Con trong giờ đau khổ nhất.
Ngay từ khi Đức Giêsu còn thơ bé, cụ già Simêon đã nói với Mẹ: “Còn chính bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà.” Lời tiên báo ấy cho thấy con đường làm Mẹ của Đấng Cứu Thế không chỉ có niềm vui. Mẹ sẽ phải đi qua những điều mà một người mẹ không bao giờ muốn nhìn thấy nơi con mình: bị chống đối, bị loại trừ, bị kết án và cuối cùng chết trên Thập giá. Lưỡi gươm ấy sẽ đâm thấu tâm hồn Mẹ. Lưỡi gươm ấy không chỉ là một hình ảnh, nhưng trở thành hiện thực trong chính cuộc đời Mẹ. Điều đó cho thấy, theo Chúa không có nghĩa là cuộc đời chúng ta sẽ miễn trừ đau khổ, nhưng đức tin giúp chúng ta có sức mạnh để đi qua những thử thách, những điều mà mình không thể hiểu hết. Lời “Xin vâng” của Mẹ Maria vì thế không chỉ được thốt lên trong giây phút Truyền tin. Đó là một lời “Xin vâng” được Mẹ sống bằng cả cuộc đời, được viết bằng nước mắt và được hoàn tất trong sự trung thành dưới chân Thập giá. Khi con đường của Chúa dẫn đến Canvê, Mẹ vẫn ở đó. Khi mọi người tìm cách tránh xa Thập giá, Mẹ lại đứng gần Thập giá Đức Giêsu. Mẹ không thể cất Thập giá khỏi vai Con, không thể lấy đi những đau đớn Người đang chịu, nhưng Mẹ đã chọn ở lại. Sự hiện diện ấy đã trở thành một tình yêu lớn lao. Đứng bên Thập giá không có nghĩa là Mẹ hiểu hết mầu nhiệm đau khổ. Mẹ chỉ biết một điều: Người Con ấy là tất cả đối với Mẹ, và con đường của Người cũng là con đường Mẹ muốn trung thành bước theo. Chính nơi Thập giá, Đức Giêsu trao cho Mẹ một tình mẫu tử mới: “Thưa Bà, đây là con Bà.” Từ giây phút ấy, nỗi đau của Mẹ không khép lại trong nước mắt riêng mình, nhưng mở ra thành một tình yêu rộng lớn hơn, để Mẹ trở nên người Mẹ của những ai thuộc về Đức Kitô.
Mỗi người chúng ta cũng có những 'lưỡi gươm' của riêng mình: Lưỡi gươm của đau bệnh và tuổi già. Lưỡi gươm của một người thân đau yếu mà chúng ta chỉ biết nhìn và bất lực. Lưỡi gươm của mất mát, chia ly. Lưỡi gươm của một gia đình chưa tìm lại được bình an. Lưỡi gươm của nỗi cô đơn. Lưỡi gươm của thất bại, của những ước mơ dang dở. Lưỡi gươm của nỗi oan ức. Lưỡi gươm của sự phản bội, hay một vết thương đã rất lâu nhưng vẫn chưa lành. Có những nỗi đau không ai nhìn thấy, nhưng lại âm thầm đâm thấu tâm hồn chúng ta mỗi ngày. Và khi Thập giá xuất hiện, chúng ta thường muốn chạy trốn. Chúng ta muốn hỏi Chúa: “Tại sao?” Tại sao Chúa lại để điều này xảy đến? Tại sao con đã cầu nguyện mà mọi sự vẫn không thay đổi? Tại sao con yêu thương mà vẫn phải mất mát? Tại sao con cố gắng sống tốt mà con đường phía trước vẫn đầy những đau khổ?.... Chúng ta muốn Chúa cất đi điều đang làm mình đau. Chúng ta cầu xin một phép lạ, nhưng có khi Thập giá vẫn còn đó. Trong những lúc ấy, Mẹ Maria đặt trước chúng ta một câu hỏi: Khi gặp Thập giá, các con của Mẹ sẽ làm gì đây? sẽ bỏ chạy như những môn đệ ngày xưa, hay sẽ đứng lại như Mẹ và người môn đệ Chúa yêu? Bởi có những Thập giá chúng ta không thể cất đi, có những nỗi đau chúng ta không thể hiểu hết. Nhưng chúng ta luôn có thể quyết định mình sẽ đứng đâu trước Thập giá ấy. Mẹ không thể cất Thập giá, nhưng Mẹ có thể đứng bên Thập giá. Mẹ không thể lấy đi nỗi đau của con, nhưng Mẹ có thể ở lại trong tình yêu.
Dưới chân Thập giá, Mẹ không cho chúng ta một câu trả lời dễ dàng. Mẹ cho chúng ta một điều sâu xa hơn: đó là chính sự hiện diện của Mẹ. Mẹ hiểu thế nào là đau, nhưng vẫn phải đứng vững. Nước mắt rơi xuống nhưng lòng vẫn phó thác. Tất cả những gì mình yêu thương bị lấy đi mà vẫn không đánh mất Thiên Chúa. Đó là điều Mẹ muốn nhắn nhủ với chúng ta: đức tin không có nghĩa là cuộc đời sẽ không còn Thập giá. Đức tin là khi Thập giá xuất hiện, chúng ta vẫn biết mình thuộc về ai. Khi không còn hiểu được đường đi, chúng ta vẫn tin vào Đấng đang dẫn đường. Khi không thể thay đổi điều đang xảy ra, chúng ta vẫn có thể trao tất cả vào bàn tay Thiên Chúa.
Xin Đức Mẹ Sầu Bi dạy chúng ta biết đứng lại bên Chúa, nhất là khi mọi sự trở nên tối tăm; biết đứng bên những người đang đau khổ, nhất là khi chúng ta không thể làm gì hơn; và biết trung thành với lời “Xin vâng”, ngay cả khi con đường phía trước không còn dễ dàng. Lạy Mẹ Sầu Bi, xin dạy chúng con biết ở lại trong tình yêu khi đau khổ đến, biết tin khi chưa hiểu, biết bước tiếp khi con đường trở nên nặng nề. Và khi Thập giá đời chúng con còn chưa lên đến đồi Canvê, xin Mẹ thêm sức mạnh để chúng con không gục ngã, nhưng vẫn có thể thưa cùng Chúa bằng tất cả lòng tin “Xin vâng.”
Eliza Hoàng Diệu
Nguồn: hdgmvietnam.com