Suy niệm Phúc Âm
Thầy là ánh sáng thế gian: SN TM Chúa nhật tuần IV Mùa Chay (15.03.2026)
Như những người mù xem voi, mỗi người chúng ta chỉ thấy một phần của thực tại, một phần nhỏ của chân lý. Cần khiêm tốn để nhận mình mù, mù về chính mình, mù về lãnh vực mình thông thạo, vì điều mình biết chỉ là phần nổi của tảng băng, vì con voi không giống như cái cột nhà hay cái quạt. Thay vì cãi nhau do có cái nhìn khác nhau, chúng ta có thể bổ túc cho nhau, để dần dần đến gần chân lý trọn vẹn.
Tự hào và khinh người: SN TM thứ Bảy tuần III MC (14.03.2026)
Thiên Chúa có bất công không? Chúng ta có cần sống tử tế nữa không? Thật ra, ông Pharisêu không được gì vì ông đã không xin gì. Ông không xin vì ông thấy mình quá ư giàu có về mặt đạo đức. Ông ra trước Thiên Chúa với một kho công trạng của mình. Có bao nhiêu chữ con đầy tự hào trong lời nguyện của ông. Chúng ta tưởng ông mở ra khi nói “con tạ ơn Thiên Chúa” nhưng thực tế ông đã khép lại, quay vào mình, ngắm nghía vẻ đẹp của mình. Rốt cuộc Thiên Chúa là người thừa, cùng lắm chỉ là người ông đến đòi nợ.
Điều răn đứng đầu: SN TM thứ Sáu tuần III MC (13.03.2026)
Mùa Chay là thời gian trở lại với trái tim của mình để xem Thiên Chúa có chỗ nào trong trái tim đó. Chỉ khi tim tôi bị tình yêu Thiên Chúa chinh phục và chiếm trọn, nó mới có thể mở ra đến vô cùng trước tha nhân.
Người mạnh hơn: SN TM thứ Năm tuần III MC (12.03.2026)
Trong cuộc chiến này, chúng ta không có quyền mập mờ, hàng hai. Mùa Chay mời chúng ta đứng hẳn về phía Giêsu, vì ai không ở với Giêsu là chống lại Ngài, ai không thu góp với Giêsu là phân tán (c. 23). Hãy quyết định dứt khoát để cùng với Giêsu chiến đấu cho Nước Cha.
Kiện toàn: SN TM thứ Tư tuần II MC (11.03.2026)
Con người thời nay thích tự do nên dị ứng với luật lệ. Nhưng giữ luật không phải là chuyện của nô lệ hay trẻ con. Khi tránh được thói nệ luật, cứng nhắc bám vào mặt chữ, ta có thể giữ luật như cách biểu lộ hồn nhiên tình yêu với Chúa và tha nhân. Trung tín với những đòi hỏi nhỏ bé của các điều răn chỉ vì yêu, và “dạy người ta mọi điều Thầy đã truyền cho anh em” (Mt 28, 20), đó là con đường dẫn đến hạnh phúc mai sau cho người môn đệ.
Hết lòng tha thứ: SN TM thứ Ba tuần III MC (10.03.2026)
Chỉ ai biết cho đi sự tha thứ mới giữ lại được nó cho mình. Chúng ta đều là người mắc nợ và đều là đầy tớ của Thiên Chúa. Tôi nợ Chúa nhiều hơn anh em tôi nợ tôi gấp bội. Sống với nhau tránh sao khỏi có lúc thấy mình bị xúc phạm. Chỉ tha thứ mới làm cho tôi đi vào được trái tim của Thiên Chúa nhân hậu. Chỉ tha thứ mới làm tôi được nhẹ lòng, và người kia được giải thoát.
Cho tôi chút nước uống: SN TM Chúa nhật tuần III MC (08.03.2026)
“Cho tôi chút nước uống.” Ðức Giêsu mở đầu cuộc đối thoại bằng một lời nài xin. Ngài chẳng sợ thú nhận sự thiếu thốn của mình. Xin nước uống là làm một cuộc cách mạng, là bắc một nhịp cầu qua vực sâu ngăn cách hai dân tộc Samari và Do Thái vốn dĩ đã thù ghét và xa lánh nhau từ bốn thế kỷ. Chẳng ai hiểu nổi một bậc thầy như Ðức Giêsu lại nói chuyện và xin nước một phụ nữ Samari. Ðức Giêsu đã cúi mình phá bỏ những hàng rào để xây dựng một cuộc đối thoại đích thực và bình đẳng.
Ăn mừng: SN TM thứ Bảy tuần II MC (07.03.2026)
Hoán cải bao giờ cũng khó. Con thứ phải can đảm lắm mới dám trở về nhà cha. Làm sao lường được phản ứng của cha, anh, của gia nhân, hàng xóm? Làm sao dám về nhà trong tình trạng thân tàn ma dại? Nhưng con cả cũng không dễ vào nhà chút nào, vì vào nhà là phải bắt tay thằng em đã phung phí hết của cải, vào nhà là phải chấp nhận sự thiên vị khó hiểu của người cha (cc. 29-30). Cả hai người con đều cần hoán cải.
Sinh hoa lợi: SN TM thứ Sáu tuần II MC (06.03.2026)
Chúng ta thuộc về Giáo hội, thuộc về đoàn dân mới. Chúng ta hãnh diện vì được trao phó vườn nho là Nước Thiên Chúa, và lo lắng trước trách nhiệm phải sinh hoa lợi cho xứng ở đời này. Làm thế nào để Giáo hội nộp hoa lợi đúng mùa cho Chủ? Làm thế nào để chúng ta không rơi vào tội của các tá điền đi trước?
Có một vực thẳm: SN TM thứ Năm tuần II MC (05.03.2026)
Chúng ta có thể nghèo của cải, nhưng giàu có về các mặt khác: giàu kiến thức chuyên môn, giàu thế lực ảnh hưởng, giàu sức khỏe, giàu tình bạn tình yêu, giàu niềm vui, ơn Chúa. Hãy tập nhìn xuống để thấy bao người dưới mình. Chia sẻ là lấp vực thẳm, nâng người khác lên bằng mình. Ước gì chúng ta để cho Lời Chúa hoán cải, để thấy trách nhiệm của mình trước những Ladarô nằm ngay nơi cửa, trong khu xóm... Chỉ cần bớt chút dư thừa, xa xỉ của chúng ta cũng đủ làm nhiều người no nê hạnh phúc.
Anh em không được như vậy: SN TM thứ Tư tuần II MC (04.03.2026)
Bài Tin Mừng kể cho chúng ta chuyện tranh cãi giữa nhóm Mười Hai. Vẫn là chuyện những cái ghế. Quan trọng nhất là hai ghế nằm hai bên tả hữu của Thầy khi Thầy vào vinh quang trong Nước Thiên Chúa. Chỉ tiếc là chuyện tranh cãi này lại xảy ra ngay sau khi Thầy Giêsu tâm sự riêng với các môn đệ về cuộc Khổ Nạn của mình. Chẳng rõ có phải Gioan và Giacôbê đã nhờ mẹ mình xin giùm không. Từ chối lời xin ngây thơ của một người mẹ thương con là điều không dễ. Thầy Giêsu có bực mình không khi phải chịu một áp lực như thế?
Nói mà không làm: SN TM thứ Ba tuần II MC (03.03.2026)
Bài Tin Mừng hôm nay được đọc trong Mùa Chay không phải để chúng ta nghiền ngẫm thói hư của một số người Pharisêu, nhưng để chúng ta soi gương họ mà nhận ra mình. Chẳng có thói đạo đức giả nào của họ mà ta được miễn nhiễm.
Con yêu dấu của Ta: SN TM Chúa nhật tuần II MC (01.03.2026)
Đời kitô hữu gồm nhiều cuộc biến hình, bắt đầu từ ngày được rửa tội. Chúng ta đã được gọi là con yêu dấu, đã được mang tấm áo trắng tinh, đã được đặt vào tay ngọn nến sáng. Làm sao để khuôn mặt của tôi dần dần tỏa sáng như khuôn mặt Chúa? Làm sao để tôi trở nên hình ảnh trung thực của Đấng đã dựng nên tôi?
Yêu kẻ thù: SN TM thứ Bảy tuần I MC (28.02.2026)
Yêu kẻ thù làm chúng ta được ơn trở nên con cái Cha trên trời (c. 45), trở nên giống Cha là Đấng ban mặt trời và mưa cho kẻ bất chính. Trở nên con cái Cha là tiến trình dài một đời, xuyên qua những hành vi yêu thương vượt trên tự nhiên. Cha yêu mọi người chẳng trừ ai bằng một tình yêu vô điều kiện. Chúng ta được mời gọi trở nên hoàn thiện như Cha nhờ yêu kẻ thù như Cha đã yêu họ (c. 48). Kẻ thù cũng là anh em tôi, vì họ cũng là con được Cha yêu như tôi.
Làm hòa: SN TM thứ Sáu tuần I MC (27.02.2026)
Làm sao thời gian Mùa Chay vừa là thời gian ta làm hòa với Chúa, vừa là thời gian ta làm hòa với một người đang sống gần bên. Đó là thời gian người con cả thôi đứng ngoài cổng, nhưng vào nhà để chung vui với cha và ôm lấy người em.
Ban những của tốt lành: SN TM thứ Năm tuần I MC (26.02.2026)
Thiên Chúa là Cha nhân hậu, chỉ ban cho con cái Ngài những điều tốt. Nhưng đâu là điều tốt thật sự? Đối với ta, đó là giàu sang, sống lâu, danh tiếng, thành công hay mạnh khỏe. Đối với Chúa, không hẳn luôn là như vậy. Điều Ngài thấy là tốt, đôi khi ta coi là hòn đá hay con rắn. Và ngược lại, điều ta coi là tốt bây giờ thật ra là điều nguy hại mai sau.
Con Người sẽ là một dấu lạ: SN TM thứ Tư tuần I MC (25.02.2026)
Mùa Chay là thời gian đọc lại những chuyện lạ Chúa đã làm cho đời mình. Có những chuyện bề ngoài tưởng là chuyện tự nhiên hay ngẫu nhiên. Chỉ ai biết nhìn mới thấy lạ. Có khi chúng ta vẫn thèm Chúa làm một cái gì đó thật kinh khủng để ta mạnh mẽ đổi đời và từ bỏ hoàn toàn nếp sống cũ. Làm sao để lòng sám hối đến từ việc nhận ra những chuyện nhỏ bé mà Chúa vẫn làm cho ta mỗi ngày nhiều lần?
Biết rõ anh em cần gì: SN TM thứ Ba tuần I MC A (24.02.2026)
Có khi lời nguyện của chúng ta quá qui về mình, loay hoay với cái tôi, với những ước mơ tính toán, những âu lo cho nhu cầu vật chất. Hãy xin Chúa những điều lớn lao cho Nước Chúa trên trần gian, còn mọi sự khác nho nhỏ, Ngài sẽ ban thêm cho ta.
Bị xỉu dọc đường: SN TM thứ Bảy tuần V TN A (14.02.2026)
Bảy cái bánh được Đức Giêsu bẻ ra và trao cho các môn đệ. Các môn đệ lại làm cử chỉ như vậy cho đám đông. Bẻ ra và trao đi là những hành vi của bác ái, chia sẻ. Bẻ ra là chấp nhận bị vỡ, chẳng còn nguyên vẹn như trước. Trao đi là chấp nhận mất mát, chẳng còn giữ lại gì cho mình. Nhưng chỉ khi dám bẻ ra và trao đi mới đem lại hạnh phúc dư dật. Phép lạ bánh hóa nhiều là phép lạ các Kitô hữu làm mỗi ngày, khi họ dám bẻ ra và trao đi tấm bánh của đời họ. Họ bỗng thấy mình sung mãn khi người khác được no nê.
Nó được rõ ràng: SN TM thứ Sáu tuần V TN A (13.02.2026)
Chúng ta thường chỉ nghe điều mình muốn nghe, hay lắm khi nghe điều người khác nói nhưng lại hiểu dưới cái nhìn chủ quan của mình. như thế vẫn là chưa hiểu được điều người kia muốn nói. Nghe bằng tai, không đủ. Cần lắng nghe bằng cả trái tim. Chỉ trái tim yêu thương mới giúp ta hiểu đúng, hiểu đủ, hiểu ý nghĩa đàng sau lớp vỏ ngôn từ. Epphatha, xin giúp con ra khỏi cái tôi cứng cỏi, ra khỏi những thành kiến, những suy nghĩ cứng nhắc, để nghe được cái tôi của anh em.
Những mảnh vụn: SN TM thứ Năm tuần V TN A (12.02.2026)
Trong Tin Mừng Máccô, đây là phép lạ duy nhất nhắm đến dân ngoại. Rõ ràng Đức Giêsu không có ý làm phép lạ trừ quỷ này, Chúng ta ngạc nhiên khi thấy Đức Giêsu từ chối giúp bà ta, rồi lại đổi ý. Nhiều người không tin đây là cách cư xử vốn có của Đức Giêsu trước nỗi đau của trái tim người mẹ có đứa con bị quỷ ám. Tuy nhiên, nên nhớ rằng sứ vụ của Ngài không bao gồm dân ngoại.
Từ trái tim con người: SN TM thứ Năm tuần V TN A (11.02.2026)
Lập trường của Đức Giêsu trong đoạn Tin Mừng hôm nay rất khác thường. Ngài nói một nguyên tắc có vẻ như đi ngược với sách Lêvi: “Không có gì từ ngoài vào trong con người, lại có thể làm nó ra ô uế” (c.15), “Mọi thứ từ bên ngoài vào trong con người không thể làm nó ra ô uế” (c. 18). Đối với Đức Giêsu, chính cái xấu xa từ bên trong, từ trái tim con người, cái ấy mới làm cho con người nên ô uế. (cc. 15, 20, 23).
Lòng chúng thì xa Ta: SN TM thứ Ba tuần V TN A (10.02.2026)
Làm thế nào để trái tim của chúng ta gần với Chúa? Làm thế nào chúng ta khỏi trở thành những kẻ đạo đức giả? Làm thế nào chúng ta giữ luật Chúa và Giáo Hội với sự mềm mại, tự do, vui tươi? Ước gì từng hành vi giữ luật của ta được chi phối bởi trái tim đầy yêu mến.
Muối mà nhạt đi: SN TM Chúa nhật tuần V TN A (08.02.2026)
Người kitô hữu không phô trương để câu sự chú ý về mình. Nhưng họ lại không giấu diếm bản chất thật của họ. Họ mong mình là muối mặn, là ánh sáng tỏa lan. Họ cố gắng làm những công việc tốt lành cho thế giới, với ước mơ làm cho Cha trên trời được tôn vinh. Người kitô hữu chỉ sợ mình là muối nhạt và đèn đã tắt từ lâu.
Vì đã trót thề: SN TM thứ Sáu tuần IV TN A (06.02.2026)
Như người thanh niên giàu có buồn rầu bỏ đi (Mc 10, 22), Hêrôđê cũng sẽ buồn suốt đời vì cái chết do ông gây ra. Như Hêrôđê, sau này Philatô cũng chịu áp lực khi ông xử án Đức Giêsu. Ông cũng phạm đúng tội của Hêrôđê trước đám đông (Mc 15, 15), coi ghế ngồi của mình quý hơn mạng sống của Đức Giêsu, người vô tội.
Không được mang gì: SN TM thứ Năm tuần IV TN A (05.02.2026)
Giáo hội mọi thời vẫn được nhắc nhở từ đoạn Lời Chúa trên đây. Chẳng ai giữ từng chữ của bản văn, nhưng tinh thần thì không được bỏ. Sự nhẹ nhàng, cơ động của một Giáo hội đến phục vụ con người, luôn kéo chúng ta ra khỏi những nặng nề, trì trệ dễ vướng phải. Hôm nay Chúa cho phép tôi được mang gì và cấm tôi mang gì?
Quê quán của Người: SN TM thứ Tư tuần IV TN A (04.02.2026)
Người dân Nadarét đã không ngờ mình có người làng cao trọng đến thế: một ngôn sứ, một Đấng Kitô, một Thiên Chúa làm người, ở với họ. Và họ cũng không ngờ sự cao trọng đó lại được gói trong lớp áo tầm thường, không ngờ Đức Giêsu sẽ là người làm cho cả thế giới biết đến Nadarét. Làm thế nào chúng ta tránh được sai lầm của người Nadarét xưa? Cần tập nhận ra Chúa đến với mình trong cái bình thường của cuộc sống. Cần thấy Chúa nơi những người tầm thường mà ta quen gặp mỗi ngày.
Galilê, vùng dân ngoại: SN TM Chúa nhật tuần III TN A (25.01.2026)
Ðức Giêsu đã đi rao giảng Tin Mừng về Nước Trời gần bên. Ðể đón lấy quà tặng đó, cần sám hối, hoán cải. Hoán cải là để Ngài kéo vào một chuyển động, là quay lại, là bỏ con đường mình đã quen từ lâu, để đi cùng chiều với Chúa và ngược chiều với cái tôi ích kỷ. Ðức Giêsu gieo rắc niềm vui khắp nơi. Niềm vui cho người nghe, niềm vui cho người khỏi bệnh. Bước chân không mỏi, lời nói thiết tha, trái tim gần gũi…
Người bị mất trí: SN TM thứ Bảy tuần II TN A (24.01.2026)
Kể cũng lạ nếu chỉ dựa vào chuyện Đức Giêsu không ăn để vội vã kết luận là Ngài mất trí. Các thân nhân chẳng để ý đến chuyện đám đông chạy đến với Ngài để được trừ quỷ, được chữa bệnh và để được nghe giảng. Làm sao một người mất trí có thể làm được những việc như thế? Xem ra họ không hiểu mấy về con người và sứ mạng của Đức Giêsu.
Đến với Người, ở với Người: SN TM thứ Sáu tuần II TN A (23.01.2026)
Kitô hữu là người được gọi, để ở với Chúa Giêsu và được ngài sai đi. Cuộc sống xao động hôm nay có vẻ làm ta quên ở với Chúa và rơi vào tình trạng nghiện việc. Chính vì thế công việc ta làm không đem lại hiệu quả thực sự và lâu bền. Hãy ở với Giêsu mỗi ngày 15 phút, bạn sẽ thấy mọi sự thay đổi.
