Suy niệm Phúc Âm
Thầy ở cùng anh em mọi ngày: SN TM Lễ Chúa Thăng Thiên (17.05.2026)
Có một thiên đàng nho nhỏ ở trong tôi: “Ai yêu mến Thầy, Cha của Thầy và Thầy sẽ đến và dựng nhà nơi người ấy” (Ga 14, 24). Tôi muốn xây những thiên đàng nho nhỏ ở quanh tôi, nơi gia đình, bè bạn; nơi phố chợ, học đường... mong có ngày cả trái đất này ngập tràn sự hiện diện của Thiên Chúa.
Chúa Cha yêu mến anh em: SN TM thứ Bảy tuần VI Phục Sinh năm A (16.05.2026)
“Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn” (c. 24). Khi sắp được về hưởng niềm vui bên Chúa Cha (Ga 14, 28), thấy các môn đệ buồn phiền, Thầy Giêsu đã nói nhiều về niềm vui. Thầy muốn chia sẻ cho họ niềm vui của mình, Ba lần Ngài nói đến niềm vui trọn vẹn hứa ban cho họ (Ga 15, 11; 16, 24; 17, 13). Ngài còn hứa cho họ niềm vui mà không ai sẽ lấy được (Ga 16, 22). Chuẩn bị mừng lễ Chúa Thăng Thiên, chúng ta xin được niềm vui đó, niềm vui của những người đã chạm đến trời cao.
Lòng anh em sẽ vui: SN TM thứ Sáu tuần VI Phục Sinh năm A (15.05.2026)
Hiếm khi một đoạn Tin Mừng ngắn mà lại có nhiều từ nói đến niềm vui, nỗi buồn như vậy. Khi sắp bước vào cuộc Khổ nạn, Đức Giêsu không giấu các môn đệ về những thử thách đang chờ họ. Khóc lóc, lo buồn, than van là những điều họ sẽ phải trải qua (c. 20). Nhưng tâm trạng đó chỉ là tạm thời. Niềm vui khi thấy Thầy phục sinh mới là điều còn mãi (c. 22).
Nỗi buồn trở thành niềm vui: SN TM thứ Năm tuần VI Phục Sinh năm A (14.05.2026)
Đời sống người Kitô hữu đan xen giữa vui với buồn. Có lúc thấy mất Chúa và mất hướng, thấy thất vọng và buồn chán. Chúng ta phải chia sẻ cuộc Khổ nạn và cái chết của Chúa mỗi ngày. Nhưng rồi ngày nào đó, Chúa lại đến thăm, lại tỏ mình, lại vỗ về an ủi. Niềm vui trong ta như sống lại với bao hy vọng dâng trào. Chỉ xin đừng bỏ đi khi thấy Chúa vắng bóng và thất bại trong đời ta.
Toàn bộ sự thật: SN TM thứ Tư tuần VI Phục Sinh năm A (13.05.2026)
Đến giờ phút chia tay, nhưng Thầy Giêsu phải khiêm tốn nhìn nhận rằng mình còn nhiều điều chưa nói hết (c. 12). Khiêm tốn là chấp nhận ra đi khi phần việc của mình đã xong, tuy công việc vẫn còn dang dở. Khiêm tốn là chấp nhận giới hạn của các môn đệ, họ cần thời gian để chín. Khiêm tốn là chấp nhận mình cần được bổ sung bởi người khác, mình không làm được hết mọi sự.
Có lợi cho anh em: SN TM thứ Ba tuần VI Phục Sinh năm A (12.05.2026)
Trong cuộc sống lắm khi người Kitô hữu thấy Chúa Kitô như vắng mặt. Buồn chán, thất vọng, xao xuyến, sợ hãi, khô khan chiếm lấy lòng mình. Không phải lúc nào cũng thấy Chúa gần bên, ấm áp và thân thiện. Những lúc khó khăn đó lại có thể là dịp để ta tập yêu Ngài cách nhưng không, tin Ngài chỉ tìm điều có ích hơn cho ta, và kiên nhẫn đợi chờ quà tặng bất ngờ do Ngài gửi đến.
Anh em cũng sẽ sống: SN TM Chúa nhật tuần VI Phục Sinh năm A (10.05.2026)
Mùa Phục sinh nhắc ta nhìn lại sự sống nơi mình. Lắm khi tôi sống èo uột, chỉ vì không dám yêu thương. Bắt đầu yêu thương là bắt đầu thấy Chúa tỏ mình, thấy sự sống Chúa bùng lên mạnh mẽ. Thế giới hôm nay cố làm cho cuộc sống được bảo đảm hơn, tiện nghi hơn và kéo dài hơn. Nhưng thế giới hôm nay vẫn đầy nguy hiểm. Mạng sống bi đe dọa bởi chiến tranh, tội ác, đói nghèo...
Thế gian ghét anh em: SN TM thứ Bảy tuần V Phục Sinh năm A (09.05.2026)
Khi Đức Giêsu còn sống bên các môn đệ, chưa xảy ra chuyện các môn đệ bị thù ghét một cách nghiêm trọng. Nhưng khi Tin Mừng Gioan được viết gần xong, thì chuyện đó đã xảy ra rồi. Các Kitô hữu gốc Do thái đã bị trục xuất ra khỏi hội đường, và người Rôma đã bách hại các Kitô hữu không nương tay. Bài Tin Mừng hôm nay là một lời tiên báo của Đức Giêsu về số phận của các Kitô hữu, trong mọi thời đại.
Yêu thương nhau như Thầy: SN TM thứ Sáu tuần V Phục Sinh năm A (08.05.2026)
Trong đời thường, chúng ta ít có cơ hội hy sinh mạng sống cho nhau. Nhưng chúng ta lại có rất nhiều cơ hội hy sinh những điều đáng quý khác, như thời giờ, tiền bạc, sức khỏe, uy tín, quyền lợi, dự tính, ảnh hưởng… Những hy sinh này đụng đến cái tôi của ta và làm ta đau nhói. Mong các Kitô hữu biết yêu nhau để người ta biết chúng ta là ai (Ga 13, 35).
Niềm vui trọn vẹn: SN TM thứ Năm tuần V Phục Sinh năm A (07.05.2026)
Con người hôm nay khao khát một niềm vui trọn vẹn. Và con người tưởng mình có thể tìm được bằng việc thỏa mãn những đòi hỏi ích kỷ của mình. Nhưng tiếc thay khoái lạc vô độ chỉ đem lại sự buồn chán và nô lệ. Chỉ tình yêu biết trao đi mới đem lại niềm vui chân thật và lâu bền. Hãy ở lại trong tình yêu của Thầy Giêsu! Hãy tuân giữ các lệnh truyền của Thầy! Lệnh truyền lớn nhất là yêu thương như Thầy đã yêu.
Thầy là cây nho: SN TM thứ Tư tuần V Phục Sinh năm A (06.05.2026)
“Điều làm Cha được tôn vinh là anh em sinh trái nhiều” (c. 8). Vinh quang của Cha không nghịch với sự triển nở thật sự của con người. Sự èo uột, cằn cỗi của chúng ta mới là nỗi nhục cho Thiên Chúa. Hãy sinh trái nhiều nhờ chấp nhận những cắt tỉa của Cha qua lời của Giêsu.
Bình an cho anh em: SN TM thứ Ba tuần V Phục Sinh năm A (05.05.2026)
Đức Giêsu nhìn nhận thế gian có khả năng ban cho chúng ta bình an. Nhưng Ngài phân biệt thứ bình an ấy với thứ bình an của Ngài. Chúng ta tự hỏi mình có tìm bình an dựa trên sự vững bền mong manh của tiền bạc, sắc đẹp, chức quyền, tài năng, tri thức không? Sự bình an mà chúng ta nhận được và trao cho nhau trong mỗi Thánh lễ có thật sự gây âm vang trong cuộc sống đời thường của ta không?
Yêu mến, đến và ở lại: SN TM thứ Hai tuần V PS A (04.05.2026)
Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: 'Ai nghe các giới răn Thầy truyền và tuân giữ, người ấy là kẻ yêu mến Thầy, và ai yêu mến Thầy, sẽ được Cha Thầy yêu mến, và Thầy cũng yêu mến và tỏ mình ra cho người ấy'.
Thầy là đường: SN TM Chúa nhật V PS A (03.05.2026)
Chúa phán: 'Thầy là đường, là sự thật và là sự sống; không ai đến được với Cha mà không qua Thầy'.
Làm những việc lớn hơn nữa: SN TM thứ Bảy tuần IV PS A (02.05.2026)
Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha.
Đức Giêsu về quê: SN TM lễ thánh Giuse Thợ (01.05.2026)
Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê nhà, giảng dạy dân chúng trong hội đường.
Thật phúc cho anh em: SN TM thứ Năm tuần IV PS A (30.04.2026)
'...Thật, Thầy bảo thật anh em: Ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.”
Không tự mình nói: SN TM thứ Tư tuần IV PS A (29.04.2026)
Ta đã không tự mình nói ra, nhưng Cha là Ðấng sai Ta, chính Người đã ra lệnh cho Ta phải nói gì và phải công bố gì.
Tôi và Cha Tôi là một: SN TM thứ Ba tuần IV PS A (28.04.2026)
Ðiều mà Cha Tôi ban cho Tôi, thì cao trọng hơn tất cả, và không ai có thể cướp được khỏi tay Cha Tôi. Tôi và Cha Tôi là một.
Tôi là cửa cho chiên: SN TM thứ Hai tuần IV PS A (27.04.2026)
Bấy giờ Chúa Giêsu nói thêm: “Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ta là cửa chuồng chiên.'
Được sống dồi dào: SN TM Chúa nhật IV PS A (26.04.2026)
Ta đến để cho chúng được sống và được sống dồi dào.
Anh em cũng muốn bỏ đi sao? - SN TM thứ Bảy tuần III PS A (25.04.2026)
Chúa Giêsu liền nói với nhóm Mười Hai rằng: “Cả các con, các con có muốn bỏ đi không?”
Nhờ Tôi mà được sống: SN TM thứ Sáu tuần III PS A (24.04.2026)
Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, thì ở trong Ta, và Ta ở trong kẻ ấy. Cũng như Cha là Ðấng hằng sống đã sai Ta, nên Ta sống nhờ Cha, thì kẻ ăn Ta, chính người ấy cũng sẽ sống nhờ Ta.
Chúa Cha lôi kéo: SN TM thứ Năm tuần III PS A (23.04.2026)
Khi ấy, Chúa Giêsu phán với dân chúng rằng: “Không ai đến được với Ta, nếu Cha, là Ðấng sai Ta, không lôi kéo kẻ ấy, và Ta, Ta sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết.
Đến với tôi, tin vào tôi: SN TM thứ Tư tuần III PS A (22.04.2026)
“Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ.'
Bánh ban sự sống cho thế giới: SN TM thứ Ba tuần III PS A (21.04.2026)
Chúa Giêsu đáp: “Thật Ta bảo thật các ngươi, không phải Môsê đã ban cho các ngươi bánh bởi trời, mà chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh bởi trời đích thực. Vì bánh của Thiên Chúa phải là vật tự trời xuống, và ban sự sống cho thế gian”
Lương thực trường tồn: SN TM thứ Hai tuần III PS A (20.04.2026)
Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống đời đời, là của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi.
Mời ông ở lại với chúng tôi: SN TM CN III PS A (19.04.2026)
Hai môn đệ nài ép Người rằng: 'Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn'. Người liền vào với các ông. (Lc 24,13-35)
Chính Thầy đây!: SN TM thứ Bảy tuần II PS A (18.04.2026)
Giáo Hội hôm nay cũng có kinh nghiệm như nhóm môn đệ ngày xưa, vất vả một mình chống chọi với sóng gió, khi không có Thầy ở bên. Nhưng khi Chúa đến, chúng ta lại hoảng sợ, không nhận ra Ngài. Thật ra Chúa chẳng bỏ chúng ta, dù có lúc Ngài để chúng ta một mình. Phải tập quen dần với những cách xuất hiện mới mẻ của Chúa để nhận ra Ngài vẫn có mặt trong thế giới hôm nay.
Ăn bao nhiêu tùy ý: SN TM thứ Sáu tuần II PS A (17.04.2026)
Trong Mùa Phục sinh, Giáo hội cho ta nghe đọc chương 6 của Tin Mừng Gioan, bởi lẽ chương này nói về Đức Giêsu là Bánh hằng sống, Bánh ban sự sống. Chương này khởi đầu bằng phép lạ hóa bánh ra nhiều. Phép lạ diễn ra ở bên kia hồ Galilê, vào mùa xuân, cỏ mọc xanh mướt. Đám đông đến với Đức Giêsu đang ở trên núi với các môn đệ.
