Suy niệm Phúc Âm
Thật phúc cho anh em: SN TM thứ Năm tuần IV PS A (30.04.2026)
'...Thật, Thầy bảo thật anh em: Ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.”
Không tự mình nói: SN TM thứ Tư tuần IV PS A (29.04.2026)
Ta đã không tự mình nói ra, nhưng Cha là Ðấng sai Ta, chính Người đã ra lệnh cho Ta phải nói gì và phải công bố gì.
Tôi và Cha Tôi là một: SN TM thứ Ba tuần IV PS A (28.04.2026)
Ðiều mà Cha Tôi ban cho Tôi, thì cao trọng hơn tất cả, và không ai có thể cướp được khỏi tay Cha Tôi. Tôi và Cha Tôi là một.
Tôi là cửa cho chiên: SN TM thứ Hai tuần IV PS A (27.04.2026)
Bấy giờ Chúa Giêsu nói thêm: “Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ta là cửa chuồng chiên.'
Được sống dồi dào: SN TM Chúa nhật IV PS A (26.04.2026)
Ta đến để cho chúng được sống và được sống dồi dào.
Anh em cũng muốn bỏ đi sao? - SN TM thứ Bảy tuần III PS A (25.04.2026)
Chúa Giêsu liền nói với nhóm Mười Hai rằng: “Cả các con, các con có muốn bỏ đi không?”
Nhờ Tôi mà được sống: SN TM thứ Sáu tuần III PS A (24.04.2026)
Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, thì ở trong Ta, và Ta ở trong kẻ ấy. Cũng như Cha là Ðấng hằng sống đã sai Ta, nên Ta sống nhờ Cha, thì kẻ ăn Ta, chính người ấy cũng sẽ sống nhờ Ta.
Chúa Cha lôi kéo: SN TM thứ Năm tuần III PS A (23.04.2026)
Khi ấy, Chúa Giêsu phán với dân chúng rằng: “Không ai đến được với Ta, nếu Cha, là Ðấng sai Ta, không lôi kéo kẻ ấy, và Ta, Ta sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết.
Đến với tôi, tin vào tôi: SN TM thứ Tư tuần III PS A (22.04.2026)
“Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ.'
Bánh ban sự sống cho thế giới: SN TM thứ Ba tuần III PS A (21.04.2026)
Chúa Giêsu đáp: “Thật Ta bảo thật các ngươi, không phải Môsê đã ban cho các ngươi bánh bởi trời, mà chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh bởi trời đích thực. Vì bánh của Thiên Chúa phải là vật tự trời xuống, và ban sự sống cho thế gian”
Lương thực trường tồn: SN TM thứ Hai tuần III PS A (20.04.2026)
Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống đời đời, là của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi.
Mời ông ở lại với chúng tôi: SN TM CN III PS A (19.04.2026)
Hai môn đệ nài ép Người rằng: 'Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn'. Người liền vào với các ông. (Lc 24,13-35)
Chính Thầy đây!: SN TM thứ Bảy tuần II PS A (18.04.2026)
Giáo Hội hôm nay cũng có kinh nghiệm như nhóm môn đệ ngày xưa, vất vả một mình chống chọi với sóng gió, khi không có Thầy ở bên. Nhưng khi Chúa đến, chúng ta lại hoảng sợ, không nhận ra Ngài. Thật ra Chúa chẳng bỏ chúng ta, dù có lúc Ngài để chúng ta một mình. Phải tập quen dần với những cách xuất hiện mới mẻ của Chúa để nhận ra Ngài vẫn có mặt trong thế giới hôm nay.
Ăn bao nhiêu tùy ý: SN TM thứ Sáu tuần II PS A (17.04.2026)
Trong Mùa Phục sinh, Giáo hội cho ta nghe đọc chương 6 của Tin Mừng Gioan, bởi lẽ chương này nói về Đức Giêsu là Bánh hằng sống, Bánh ban sự sống. Chương này khởi đầu bằng phép lạ hóa bánh ra nhiều. Phép lạ diễn ra ở bên kia hồ Galilê, vào mùa xuân, cỏ mọc xanh mướt. Đám đông đến với Đức Giêsu đang ở trên núi với các môn đệ.
Đấng từ trên cao mà đến: SN TM thứ Năm tuần II PS A (16.04.2026)
Giêsu ơi! Ngài từ đâu đến? Tôi là Đấng từ trên cao mà đến. Tôi là Đấng từ trời mà đến (c.31). Tôi sinh ra trên đất, sống trên đất, chết trên đất. Nhưng tôi không thuộc về đất, đất không phải là gốc của tôi.
Thiên Chúa yêu thế gian: SN TM thứ Tư tuần II PS A (15.04.2026)
Đứng trước Đức Giêsu, Con Một Thiên Chúa, là đứng trước một chọn lựa nghiêm chỉnh có liên quan đến vận mệnh con người. Ai tin vào Ngài thì có ánh sáng, ơn cứu độ và sự sống vĩnh cửu (cc. 16.17.19). Tiếc thay có kẻ ghét ánh sáng và thích bóng tối hơn ánh sáng. Hãy từ bỏ những việc làm tối tăm, dối trá, xấu xa, bạn sẽ dễ dàng đến cùng ánh sáng Giêsu.
Ai tin được sống muôn đời: SN TM thứ Ba tuần II PS A (14.04.2026)
Kitô hữu là người đang trên đường về quê hương đích thật. Đấng từ trời xuống nay đã lên trời (c. 13), và lôi kéo chúng ta lên với Ngài (Ga 12, 32). Làm thế nào chúng ta thoát khỏi sức kéo xuống của vật chất? Làm thế nào chúng ta sống nhẹ nhàng hơn để kéo thế giới quanh ta bay lên?
Nhờ tin mà có sự sống: SN TM Chúa nhật II PS A - Lễ kính Lòng Chúa Thương Xót (12.04.2026)
Người ta tin những điều mình không thấy (Hr 11, 1). Nhưng Đức Giêsu nói: “Vì anh đã thấy Thầy, nên anh tin.” Tôma chỉ thấy các vết thương trên thân xác sống lại của Thầy, nhưng ông đã tin và tuyên xưng Thầy là Chúa và là Thiên Chúa. Điều ông tin vượt quá điều ông thấy. Chúng ta được hưởng mối phúc “không thấy mà tin”, vì tuy không có kinh nghiệm như Maria, hay các môn đệ, chúng ta đã tin vào lời chứng của những người đã thấy, và đã dám chết vì lời chứng của mình.
Vẫn không tin: SN TM thứ Bảy trong Tuần Bát nhật Phục sinh (11.04.2026)
Tin Đức Giêsu phục sinh cũng không dễ đối với chúng ta hôm nay. Nếu thực sự tin vào sự phục sinh ở đời sau, chắc chúng ta sẽ sống khác. Thanh thoát hơn, nhẹ nhàng hơn, quảng đại hơn, vui tươi hơn... Nhiều khi chúng ta vẫn loan báo Tin Mừng với vẻ mặt buồn bã, vẫn nói về đời sau mà lòng còn quá nặng với vinh hoa đời này. Chỉ mong chúng ta được thực sự phục sinh như Thầy Giêsu, để làm tròn sứ mạng Thầy trao phó.
Chúa đó!: SN TM Thứ Sáu trong Tuần Bát Nhật Phục Sinh (10.04.2026)
Hãy nếm bầu khí huynh đệ của buổi sáng hôm ấy bên bờ hồ. Các môn đệ ngồi vòng tròn quanh Thầy xưa. Họ hết mệt, hết đói vì có cá và bánh. Họ được hong ấm nhờ lửa than hồng, và nhất là nhờ được gần Thầy. Hôm nay tôi cũng được mời sống cho người khác như Đấng phục sinh.
Anh em là chứng nhân: SN TM Thứ Năm Tuần Bát nhật Phục sinh (09.04.2026)
Kitô hữu là chứng nhân của niềm hy vọng. Ðức Giêsu bị đóng đinh đã sống lại ra khỏi mồ. Bạo lực, bất công, dối trá, hận thù bị thảm bại. Quyền lực của bóng tối chỉ là tạm thời. Chiến thắng cuối cùng thuộc về Tình Yêu và Ánh Sáng. Bởi thế người Kitô hữu vẫn hy vọng không ngơi ngay giữa lúc sự dữ có vẻ thắng thế.
Mời ông ở lại với chúng tôi: SN TM Thứ Tư trong Tuần Bát nhật Phục sinh (08.04.2026)
Kinh nghiệm của hai môn đệ Emmau cũng là của chúng ta. Lúc ta tưởng Ngài vắng mặt, thì Ngài lại đang ở gần bên. Lúc ta nhận ra Ngài ở gần bên, thì Ngài lại biến mất rồi. Nhưng chính lúc Ngài biến mất, ta lại cảm nghiệm sâu hơn sự hiện diện của Ngài. Ngài đến lúc ta không ngờ. Ngài đi mà ta không giữ lại được. Ngài ở lại với ta cả khi ta không thấy Ngài nữa.
Tôi đã thấy Chúa: SN TM Thứ Ba trong Tuần Bát nhật Phục sinh (07.04.2026)
Maria Mácđala là con người yêu mến. Theo Tin Mừng Gioan, bà đã theo Thầy Giêsu đến tận Đồi Sọ, đã đứng gần thập giá và chứng kiến cái chết của Thầy (Ga 19, 25). Hầu chắc bà đã tham dự cuộc mai táng Thầy và biết vị trí của ngôi mộ. Hơn nữa, bà là nguời ra mộ sớm nhất vào ngày thứ nhất trong tuần. Rồi bà chạy về báo tin cho các môn đệ về chuyện xác Thầy không còn đó (20,1-2). Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy bà lại có mặt ở ngoài mộ lần nữa (c. 11).
Phải rửa chân cho nhau: SN TM Thứ Năm Tuần Thánh - Lễ Tiệc Ly (02.04.2026)
Trong cả hai biến cố Rửa chân và Bí tích Thánh Thể, Thầy Giêsu đều mời các môn đệ tham dự cách tích cực. Tham dự vào cái chết của Thầy bằng cách để cho Thầy rửa chân, hay tham dự bằng cách ăn uống Mình và Máu Ngài.
Hai biến cố trên không phải là chuyện chỉ xảy ra một lần bởi Thầy Giêsu. Thầy mời các môn đệ cũng làm như Thầy, và lặp đi lặp lại những cử chỉ đó. “Anh em cũng phải rửa chân cho nhau” (Ga 13, 14).
Chẳng lẽ con sao?: SN TM thứ Tư Tuần Thánh (01.04.2026)
“Kẻ đã chấm chung một đĩa với Thầy là kẻ sẽ nộp Thầy” (c. 23). Kẻ đồng bàn thân thiết với Thầy lại là người phản bội. Ngay cả những môn đệ khác cũng hỏi Thầy Giêsu: “Có phải con không?” Có phải con là người đang phản bội Thầy không? Lúc nào chúng ta cũng có thể hỏi Chúa Giêsu cùng câu hỏi đó. Dù mỗi ngày chúng ta cùng chia sẻ một bàn tiệc với Chúa trong Thánh Lễ, chúng ta vẫn có thể rơi vào tội của Giuđa.
Trời đã tối: SN TM thứ Ba Tuần Thánh (31.03.2026)
Việc trao miếng bánh cho Giuđa cho thấy anh nằm gần với chủ tiệc là Thầy, như thế Giuđa, người thủ quỹ kiêm quản lý, có một chỗ khá cao trong bữa tiệc. Giuđa đã nhận miếng bánh ân tình của Thầy và anh có thể chọn lại. Anh có dám từ bỏ kế hoạch phản bội của anh không? Tiếc là không, cử chỉ ưu ái của Thầy chẳng làm anh thay đổi.
Ông này là ai vậy?: SN TM Chúa nhật Lễ Lá (29.03.2026)
Bạn có thể thấy mình giống Giuđa, Phêrô hay Philatô. Chẳng ai vô tội trước cái chết của Con Thiên Chúa. Hãy đi với Ðức Giêsu qua từng chặng đường, từ Vườn Dầu đến tận Núi Sọ. Ðừng theo Chúa như một người lạ quay video cho đám tang, bởi lẽ mọi sự Ngài chịu là vì bạn và cho bạn. Sau khi đã thấm nhuần cuộc Khổ Nạn, bạn sẽ thấy mình yêu thánh giá của Chúa hơn, mến thánh giá của mình hơn, và kính trọng thánh giá của người khác hơn.
Chết thay cho dân: SN TM thứ Bảy tuần V MC (28.03.2026)
Đức Giêsu đã bị kết án ngay khi chưa có phiên tòa chính thức. Ngài bị kết án tử vì đã trao ban sự sống cho một con người. Cái chết của Ngài không ngăn cản được sự sụp đổ của thành Giêrusalem và sự tan hoang của cả đất nước Do Thái vào năm 70. Nhưng cái chết ấy đã đem lại ơn cứu độ cho mọi người tin. Hiệu quả của cái chết ấy vẫn còn mãi đến tận thế. Đức Giêsu đã hiến mạng sống làm giá chuộc cho nhiều người (Mc 10, 45).
Tôi là Con Thiên Chúa: SN TM thứ Sáu tuần V MC (27.03.2026)
“Tôi là người Chúa Cha đã thánh hiến và sai đến thế gian” (c. 36). Thiên Chúa Cha đã thánh hiến Chúa Con để Ngài thi hành sứ mạng. Chúng ta cũng là những người được thánh hiến qua bí tích Thánh Tẩy, được sai vào thế giới này để chia sẻ sứ mạng còn dang dở của Chúa Giêsu. Chúng ta còn nhiều điều tốt đẹp phải làm cho cuộc đời này trước khi có thể nói như Chúa: “Thế là đã hoàn tất”.
Tôi hằng hữu: SN TM thứ Năm tuần V MC (26.03.2026)
Trong tuần lễ này, tại nhà thờ các ảnh tượng có thể được che lại. Khi bị ném đá, Đức Giêsu đã tránh đi vì giờ của Ngài chưa đến. Đức Giêsu vẫn cương trực nói điều phải nói và làm điều phải làm. Chúng ta xin có được sự cương trực đó khi phải làm chứng cho Chúa.
